GPKD số 0111409454 cấp ngày 12/03/2026 tại Sở tài chính Thành phố Hà Nội
Địa chỉ: Tầng 4, Sun Grand City Ancora Residence, số 3 Lương Yên, Phường Hai Bà Trưng, TP Hà Nội, Việt Nam
Hotline:19001969
Email: 19001969@sungroup.com.vn

Khi nhiều tuyến phố trung tâm Đà Nẵng còn chưa đông xe, bên trong khu vực chợ Cồn, một ngày mới đã bắt đầu. Tiếng kéo cửa sạp, tiếng gọi hàng, mùi nước dùng nóng và những chuyến xe chở rau, thịt, cá liên tục ra vào tạo nên một nhịp sống rất riêng của khu chợ lâu năm giữa lòng thành phố.
Chợ Cồn thường được biết đến như một địa chỉ mua sắm và thưởng thức đặc sản. Nhưng với người dân địa phương, nơi đây trước hết vẫn là một khu chợ dân sinh, nơi những bữa cơm gia đình, hàng quán nhỏ và nhiều câu chuyện mưu sinh bắt đầu mỗi ngày.
Khoảng đầu buổi sáng, các lối đi quanh chợ đã sáng đèn. Người bán nhanh tay chuyển hàng từ xe xuống, phân loại từng bó rau, sắp lại những khay thực phẩm và chuẩn bị tiền lẻ cho lượt khách đầu tiên.
Ở khu bán cá, những thùng đá được mở ra, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng hỏi giá. Phía bên kia, các sạp rau còn đọng hơi ẩm, hành lá, rau thơm và ớt tươi được xếp thành từng nhóm nhỏ.

Người mua buổi sớm phần lớn là các hộ gia đình, chủ quán ăn hoặc người tranh thủ ghé chợ trước giờ làm. Việc mua bán diễn ra nhanh, nhưng vẫn có đủ thời gian cho vài câu hỏi thăm quen thuộc.
“Bữa ni lấy cá gì?”, “Nhà có mấy người ăn?”, “Nấu canh thì chọn loại ni ngon hơn” – những lời trao đổi giản dị khiến khu chợ không chỉ là nơi mua bán, mà còn giống một cộng đồng nhỏ được duy trì bằng những lần gặp gỡ mỗi ngày.
Một trong những điều dễ nhận thấy tại chợ Cồn là mùi thức ăn xuất hiện gần như ở mọi góc. Chỉ cần đi qua vài dãy hàng, người ta có thể bắt gặp mùi hành phi, nước dùng, mắm, bánh nóng và cà phê mới pha.
Các hàng ăn sáng thường không quá rộng. Một quầy nhỏ, vài chiếc ghế nhựa và nồi nước dùng đặt ngay trước mặt khách đã đủ tạo nên một quán quen.

Có người dừng lại ăn một tô bún chả cá, có người gọi mì Quảng, bánh canh hoặc một phần bánh bèo, bánh nậm. Những món ăn được phục vụ nhanh, nóng và mang vị đậm đặc trưng của miền Trung.
Khách quen đôi khi không cần gọi món. Người bán nhớ ai thích ăn cay, ai không dùng hành, ai thường gọi thêm một phần chả. Sự thân thuộc ấy khiến bữa sáng ở chợ Cồn có cảm giác gần gũi hơn một giao dịch thông thường.

Một tô bún có thể được ăn trong mười phút, nhưng cuộc trò chuyện bên cạnh lại kéo dài hơn: chuyện giá cả, thời tiết, con cái hoặc một tuyến đường đang sửa trong thành phố.
Khi chợ đông hơn, khu bán đặc sản bắt đầu đón thêm nhiều khách từ nơi khác đến. Các loại mắm, tré, chả bò, hải sản khô, bánh mè và nhiều món ăn đóng gói được bày kín trên các kệ hàng.
Người bán không chỉ giới thiệu giá mà còn hướng dẫn cách bảo quản, cách mang lên máy bay hoặc cách dùng từng loại sản phẩm. Với mắm, mỗi loại lại phù hợp với một món khác nhau. Với hải sản khô, người mua thường được gợi ý cách chế biến sao cho không quá mặn.

Không ít du khách đến chợ với một danh sách ngắn, nhưng rời đi cùng nhiều túi đồ hơn dự kiến. Một phần vì các món ăn phong phú, phần khác vì cách mời chào của người bán vừa nhanh nhẹn, vừa chân tình.
Dù vậy, chợ Cồn không chỉ dành cho người mua quà. Phía sau những quầy hàng đặc sản vẫn là nhịp sống thường ngày của cư dân địa phương: người mua vài lạng thịt, mớ rau, ít gia vị cho bữa trưa hoặc dừng lại uống một ly nước trước khi tiếp tục công việc.
Tại nhiều sạp hàng, người bán hôm nay là con hoặc cháu của những người từng buôn bán ở đây từ nhiều năm trước.
Cách sắp hàng, cách chọn nguyên liệu và cả cách trò chuyện với khách được truyền lại qua từng thế hệ. Một số gia đình bắt đầu từ gánh hàng nhỏ, sau đó mới có quầy cố định. Có người gắn với khu chợ gần như cả đời, thuộc tên khách quen và nhớ cả thói quen mua hàng của từng gia đình.
Công việc trong chợ bắt đầu sớm và kết thúc muộn. Người bán phải chuẩn bị hàng, kiểm tra chất lượng, dọn dẹp và tính toán sao cho lượng hàng vừa đủ trong ngày.
Đằng sau những quầy hàng nhiều màu sắc là một nhịp lao động đều đặn, ít khi được chú ý. Mỗi món ăn, bó rau hay túi đặc sản đều đi qua nhiều đôi tay trước khi đến với người mua.
Đà Nẵng ngày càng có thêm trung tâm thương mại, cửa hàng tiện lợi và các hình thức mua sắm trực tuyến. Tuy nhiên, những khu chợ truyền thống như chợ Cồn vẫn giữ vai trò riêng trong đời sống thành phố. Ở đây, người mua có thể nhìn, chạm, ngửi và trực tiếp lựa chọn sản phẩm. Giá cả được trao đổi bằng lời, còn sự tin tưởng được xây dựng qua thời gian.

Chợ cũng là nơi lưu giữ khẩu vị địa phương. Những món ăn trong chợ thường không được trình bày quá cầu kỳ, nhưng phản ánh khá rõ cách người Đà Nẵng sử dụng nguyên liệu, gia vị và tổ chức bữa ăn hằng ngày. Sự thay đổi của thành phố có thể nhìn thấy qua những tòa nhà mới, tuyến đường rộng hơn và lượng khách ngày càng đông. Nhưng bên trong chợ, nhiều thói quen vẫn được duy trì: mua đồ vào sáng sớm, ăn nhanh một bữa nóng và dành vài phút hỏi thăm người quen.


Với người lần đầu đến chợ Cồn, khu chợ có thể tạo cảm giác đông đúc bởi tiếng nói, mùi thức ăn và những lối đi liên tục có người qua lại. Nhưng chỉ cần chậm lại một chút, mỗi khu vực đều mở ra một câu chuyện riêng. Đó là câu chuyện của người bán hàng đã có mặt từ lúc trời chưa sáng, của người đầu bếp chuẩn bị nồi nước dùng cho hàng trăm lượt khách, hay của một gia đình vẫn giữ công thức món ăn qua nhiều thế hệ.
Muốn cảm nhận chợ Cồn theo cách gần gũi nhất, nên đến vào buổi sáng, khi khu chợ vận hành đúng với nhịp sống thường ngày. Không cần mua quá nhiều, cũng không nhất thiết phải thử mọi món ăn. Chỉ cần ngồi xuống một quầy nhỏ, gọi một phần ăn nóng và quan sát dòng người qua lại, du khách có thể nhận ra một Đà Nẵng khác: không chỉ có biển, những cây cầu hay các khu nghỉ dưỡng, mà còn có những khu chợ luôn sáng đèn từ sớm và những con người bền bỉ giữ nhịp cho thành phố mỗi ngày.